Osho - Luận về
Cuộc đời
Thiền định Mỗi
tuần - Tuần 12. Ngày mai
Ngày
19 Tháng Ba
Cây bách trong sân
Tín ngưỡng thực sự chính là khoảnh khắc này
đây, ngay tại đây. Khoảnh khắc này chính là tín ngưỡng thực sự. Nếu bạn cảm thấy
buồn phiền, nỗi buồn của bạn là một cây bách được trồng trong sân vườn nhà bạn,
bạn hãy nhìn thẳng vào nó... hãy nhìn thẳng vào nó. Bạn không thể làm gì khác
hơn.
Có một câu chuyện rất nổi tiếng
về một bậc thầy phái Thiền là Chou Chou. Một thầy tu nọ hỏi ông rằng, "Tín
ngưỡng thực sự là gì?"
Hôm đó là một đêm trăng rằm và
trăng đang ló rạng ở chân trời. Chou Chou im lặng một lúc lâu; ông không nói gì
cả. Đột nhiên ông nói, "Hãy nhìn vào cây bách trong sân kia." Một cơn
gió mát thoảng qua và ánh trăng đang xuất hiện trên những nhánh cây. Nó thật đẹp,
đẹp đến mức khó có thể tin được.
Nhưng vị thầy tu nói, "Đó
không phải là câu hỏi của tôi. Tôi không hỏi về cây bách trong sân, về mặt
trăng và vẻ đẹp của nó. Câu hỏi của tôi chẳng liên quan gì đến những thứ này.
Tôi hỏi rằng tín ngưỡng thật sự là gì. Ông quên mất câu hỏi của tôi rồi
ư?"
Chou Chou lại im lặng một lúc
lâu. Sau đó ông lại nói, "Hãy nhìn vào cây bách trong sân kia."
Tín ngưỡng thực sự chính là khoảnh
khắc này đây, ngay tại đây. Khoảnh khắc này chính là tín ngưỡng thật sự. Nếu bạn
cảm thấy buồn phiền, nỗi buồn của bạn là một cây bách được trồng trong sân vườn
nhà bạn, bạn hãy nhìn thẳng vào nó... hãy nhìn thẳng vào nó. Bạn không thể làm
gì khác hơn. Sự quan sát đó sẽ cho bạn biết nhiều điều bí mật, mở ra cho bạn
nhiều cánh cửa khác nhau.
Ngày
20 Tháng Ba
Không làm gì cả
Nếu bạn không làm gì cả thì đó là điều tốt
nhất.
Mọi người phải có dũng khí để
không làm gì cả. Để làm một điều gì đó, chúng ta không cần phải có dũng khí, bởi
tâm trí con người vốn dĩ là một đối tượng không ngừng hoạt động. Bản ngã không
ngừng khao khát muốn làm một điều gì đó. Nếu bạn tham gia một hoạt động nào đó,
bản ngã của bạn lập tức cảm thấy hài lòng, vui vẻ, khỏe mạnh.
Không làm gì cả là việc khó nhất
trên đời. Nếu bạn có thể không làm gì cả thì đó là điều tốt nhất trên đời. Ý tưởng
bạn cần phải làm một điều gì đó là một ý tưởng sai trái. Chúng ta phải sống chứ
không phải chúng ta phải làm một điều gì đó.
Những gì chúng ta cần là: Sống
trong một khoảng không gian yên tĩnh để có thể đối mặt với chính mình, nhận thấy
rõ sự thật về bản thân mình.
Ngày
21 Tháng Ba
Ngày mai
Khi bạn tìm kiếm, tương lai đóng một vai
trò quan trọng. Khi bạn không tìm kiếm, khoảnh khắc hiện tại là tất cả những gì
bạn có. Không có tương lai nên bạn không thể trì hoãn; bạn không thể nói rằng,
"Ngày mai tôi sẽ có được niềm hạnh phúc."
Chúng ta hủy hoại ngày hôm nay
bằng ngày mai; chúng ta hủy hoại điều có thật bằng những điều phù phiếm. Bạn
thường nói, "Nếu hôm nay tôi buồn phiền (có gì đâu phải buồn phiền), ngày
mai tôi sẽ vui vẻ." Thế rồi bạn cố gắng chịu đựng ngày hôm nay để chờ đến
ngày mai. Nhưng nếu không có ngày mai thì không có tương lai, không có gì để bạn
tìm kiếm thì bạn chẳng có cách nào để trì hoãn và sự trì hoãn sẽ biến mất. Khi
đó bạn chỉ còn lại hiện tại mà thôi. Lúc này, bạn phải có quyết định vui vẻ hay
buồn phiền. Tôi không nghĩ rằng có ai đó lại chọn sự buồn phiền.
Quá khứ không còn nữa, tương
lai sẽ không bao giờ xuất hiện, khoảnh khắc này là tất cả những gì bạn có được.
Bạn có thể tán dương, ca tụng, tôn vinh nó. Bạn có thể yêu thương, cầu nguyện,
ca hát, nhảy nhót, chiêm nghiệm và tận dụng nó để làm bất kỳ thứ gì bạn muốn.
Khoảnh khắc hiện tại ngắn ngủi đến mức nếu bạn không tỉnh táo thì nó sẽ trượt
khỏi tầm tay của bạn, nó sẽ biến mất. Thế nên, để có thể thực sự "sống"
mọi người cần phải rất tỉnh táo.
Đừng bao giờ sử dụng từ
"chờ đợi", vì điều đó có nghĩa là tương lai đã lẻn vào nhà bạn qua
cánh cửa sau. Nếu bạn nghĩ rằng bạn nên chờ đợi thì điều này cũng có nghĩa là bạn
đang chờ đợi tương lai. Chẳng có gì để bạn chờ đợi cả. Cuộc sống này chỉ là khoảnh
khắc hiện tại.
Ngày
22 Tháng Ba
Thờ phụng
Người ta không cần phải tìm đến chùa chiền,
đền đài hay các nhà thờ. Dù bạn ở đâu, hãy cố gắng sống hạnh phúc vì đó chính
là đền đài vững chắc và đáng tin nhất. Nếu bạn sống hạnh phúc thì bạn đã tạo ra
được đền đài cho chính mình.
Tại đền đài, chúng ta chỉ thực
hiện những việc giả tạo. Chúng ta thường dâng cúng những bông hoa mà thực ra
không phải là của mình; chúng ta mượn những bông hoa đó từ thực vật. Những bông
hoa đó đã được dâng tặng cho Thượng đế ngay khi chúng đang còn ở trên cây; bạn
đã giết chết chúng, bạn đã hủy diệt một cái gì đó rất xinh đẹp. Bạn mang những
bông hoa mà bạn đã hủy diệt đến để dâng cúng cho Thượng đế mà không hề biết hổ
thẹn.
Tôi đã quan sát. Tại Ấn Độ mọi
người không dâng cúng những bông hoa do chính mình trồng lấy, họ ngắt lấy những
bông hoa của hàng xóm, không ai có thể ngăn họ làm điều này. Đây là một đất nước
rất sùng đạo và họ làm việc đó vì sự mộ đạo. Mọi người thắp đèn và nến nhưng những
thứ đó đều không phải là của họ. Họ thắp hương trầm và tạo ra những mùi hương dễ
chịu khác, nhưng tất cả đều là những thứ vay mượn.
Đền đài thực sự là loại kiến
trúc được tạo ra bởi niềm hạnh phúc nhưng niềm hạnh phúc lại là một cái gì đó
không thể gượng ép. Nếu bạn cảm thấy biết ơn Thượng đế, bạn hãy dâng tặng Thượng
đế những bông hoa xinh đẹp do bạn trồng. Chúng là sự thành tâm, nhiệt huyết, là
sinh lực trong con người bạn; rồi thì hương thơm sẽ tỏa khắp, hương thơm đó bắt
nguồn từ chính con người bạn. Đây mới là sự tôn kính đúng nghĩa.
Ngày
23 Tháng Ba
Đúng và sai
Không có gì là đúng hay sai. Tất cả tùy thuộc
vào quan điểm của bạn.
Cùng một sự việc nhưng nó có thể
là đúng đắn đối với người này, là sai trái đối với người kia, vì sự đúng hay
sai luôn tùy thuộc vào quan điểm, lập trường của mỗi người. Cùng một sự việc
nhưng nó có thể là đúng đắn đối với bạn trong thời khắc này, sau đó bạn lại cho
rằng đó là điều sai trái. Sự đúng hay sai tùy thuộc vào từng hoàn cảnh và thời
điểm khác nhau.
Bạn đã được học về các phạm trù
triết học của Aristote. Đây là điều đúng, kia là điều sai. Đây là màu trắng,
kia là màu đen. Đây là Thánh thần, kia là Quỷ dữ. Theo tôi cuộc sống không được
phân chia thành màu trắng hay màu đen. Nói đúng ra, nó là màu xám.
Nếu bạn tìm hiểu sâu sắc, bạn sẽ
nhận thấy rằng màu trắng là một thái cực của màu xám, màu đen là thái cực còn lại.
Dù trắng hay đen nó cũng chính là màu xám. Thực tại luôn có màu xám. Nó phải là
màu xám vì nó không hề được phân chia thành trắng hay đen.
Sự đúng và sai vẫn không ngừng
thay đổi. Chúng ta phải làm sao? Nếu một ai đó khăng khăng muốn xác định xem một
sự việc nào đó là đúng hay sai thì anh ta sẽ bế tắc; sẽ chẳng làm được gì cả. Nếu
bạn muốn xác định xem quyết định của mình là hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai
trước khi hành động, thì bạn sẽ chẳng bao giờ làm được gì cả. Bạn sẽ không thể
hành động. Mọi người đều phải hành động, họ phải hành động trong một thế giới
tương đối. Không có một quyết định nào là hoàn toàn đúng hay hoàn toàn sai nên
bạn đừng bao giờ chờ đợi nó. Bạn hãy quan sát, nếu bạn cảm thấy là đúng, hãy
hành động ngay.
Ngày
24 Tháng Ba
Lắng nghe
Khi bạn bè cho chúng ta lời khuyên, chúng
ta cần lắng nghe cẩn thận.
Một trong số những điều tuyệt vời
nhất mà chúng ta phải học tập chính là nghệ thuật lắng nghe. Hãy lắng nghe
trong tĩnh lặng, đừng lắng nghe một cách thờ ơ. Đừng lắng nghe với thái độ là bạn
muốn người khác phải ngưng nói, đừng lắng nghe vì muốn tỏ ra lịch sự. Trong trường
hợp đó, bạn hãy bảo họ đừng nói nữa, bởi bạn không muốn nghe.
Nhưng khi bạn lắng nghe, bạn
hãy thực sự lắng nghe. Bạn phải cởi mở, vì bạn bè của bạn có thể đúng. Ngay cả
khi họ sai, việc lắng nghe họ nói cũng giúp tâm hồn bạn thêm phong phú. Bạn sẽ
biết được nhiều quan điểm khác nhau. Lắng nghe luôn luôn là việc tốt.
Khi người ta có được sự hiểu biết
về sự tương đối, mọi việc trở nên dễ dàng hơn. Nếu anh ta là một người độc
đoán, anh ta sẽ luôn nghĩ đến những điều tuyệt đối: Đây là sự thật, bất kỳ điều
gì không đúng như thế đều là sai lạc. Thái độ này, quan điểm này đã và đang làm
tê liệt toàn bộ trái đất. Ấn giáo, Hồi giáo, Cơ-đốc giáo đang không ngừng đấu
đá nhau vì mọi người đều ra sức bảo vệ quan điểm của mình. Họ luôn cho rằng
quan điểm của mình là tuyệt đối đúng đắn.
Sự thật bao la vô cùng. Những
gì chúng ta đã biết chỉ là một góc nhỏ mà thôi. Kiến thức của con người luôn bị
giới hạn.
Ngày
25 Tháng Ba
Có lẽ
Bạn hãy cứ lưỡng lự, cứ do dự, cứ ngập ngừng.
Bạn hãy tiếp tục sử dụng những từ "có thể", "có lẽ"... Bạn
hãy để mọi người có sự tự do đưa ra quyết định của họ.
Bạn hãy nhìn lại những lời mình
nói xem. Chúng ta thường đưa ra những lời phát biểu dứt khoát. Nó là thế này,
nó là thế nọ. Đừng bao giờ làm thế. Bạn hãy nói "có thể..." nhiều hơn
nữa. Bạn hãy lưỡng lự nhiều hơn nữa. Bạn hãy nói "có lẽ..." nhiều hơn
nữa và để mọi người có sự tự do trong quyết định của họ.
Bạn hãy thử nói như thế trong
suốt ba mươi ngày xem. Bạn sẽ nhận thấy rằng mọi tranh luận đều biến mất
; bạn không còn phải ra sức bào chữa, biện luận nữa.