Thiền định Mỗi
tuần - Tuần 21. Yêu thương chính mình
Ngày
21 Tháng Năm
Bất hạnh
Người ta nói họ muốn hạnh phúc, nhưng họ thực
sự không muốn thế. Họ sợ rằng họ sẽ lạc đường.
Khi bạn ý thức được thứ gì, bạn
sẽ tách rời khỏi nó. Nếu bạn cảm thấy hạnh phúc, bạn tách rời với niềm hạnh
phúc. Hạnh phúc có nghĩa là trở thành niềm hạnh phúc chứ không phải là trở nên
hạnh phúc. Bản ngã xuất hiện khi người ta không hạnh phúc. Đó là lý do tại sao
người vị kỷ luôn không hạnh phúc và người không hạnh phúc thường tỏ ra rất vị kỷ.
Đó là mối tương quan.
Niềm hạnh phúc và bản ngã không
thể xuất hiện cùng nhau. Tôi thấy rằng người ta nói họ muốn hạnh phúc, nhưng họ
không thực sự muốn thế. Họ sợ rằng họ sẽ lạc đường. Bạn càng hạnh phúc thì bạn
càng quên đi chính mình. Bạn càng bất hạnh thì bạn càng thêm vị kỷ. Khi niềm hạnh
phúc xuất hiện, khi đó bạn không còn tồn tại nữa.
Ngày
22 Tháng Năm
Hai cánh cửa
Đây không phải là vấn đề chọn lựa giữa sự
thật và ảo tưởng vì mọi cánh cửa nằm ngoài tâm hồn bạn luôn dẫn đến ảo tưởng.
Sự thật luôn nằm trong con người
bạn. Nó là con tim của bạn. Nếu có một cánh cửa tên là "ảo tưởng" và
một cánh cửa tên là "sự thật" thì bạn đừng quan tâm đến việc chọn một
trong hai cánh cửa này. Cả hai đều là ảo tưởng. Bạn chính là sự thật. Sự thật
chính là hữu thức của bạn.
Bạn cần phải tỉnh táo và sáng
suốt hơn. Vấn đề ở đây không phải là chọn lựa một trong hai cánh cửa. Bóng tối
xuất hiện vì bạn không ý thức được. Khi bạn không ý thức được không một tia
sáng nào có thể xuất hiện. Tôi có thể trao cho bạn một ngọn nến nhưng điều đó
cũng chẳng giúp gì được cho bạn. Trước khi bạn đến nơi thì nó đã tắt.
Bạn phải tỉnh táo hơn, sáng suốt
hơn thì ngọn lửa trong bạn mới thắp sáng không gian quanh bạn. Trong ánh sáng đó, bạn
sẽ nhận thấy rằng mọi cánh cửa đều biến mất. Cả cánh cửa ảo tưởng lẫn cánh cửa
sự thật đều đã biến mất. Thực ra, cả hai cánh cửa đều đưa bạn đến cùng một nơi.
Chúng chỉ cho bạn ảo giác rằng bạn được chọn lựa. Thế nên bất luận bạn chọn cửa
nào, mọi việc vẫn không thay đổi, bạn cũng sẽ đến với ảo tưởng mà thôi. Thế nên
vấn đề ở đây không phải là việc chọn lựa. Vấn đề ở đây là bạn phải tỉnh táo
hơn, sáng suốt hơn.
Ngày
23 Tháng Năm
Nhìn vào bóng tối
Có những lúc, khi bạn bước vào căn phòng tối,
bạn chẳng nhìn thấy gì vì nó quá tối. Nhưng khi bạn ngồi tĩnh lặng trong phòng,
bóng tối dần dần biến mất. Căn phòng bắt đầu tràn ngập ánh sáng. Không phải là
do có điều gì đã xảy ra mà chính là do mắt bạn đã quen dần với việc nhìn vào
bóng tối.
Người ta nói rằng những tên trộm
có thể nhìn trong bóng tối rõ hơn so với bất kỳ ai vì chúng luôn phải làm việc
trong bóng tối. Chúng phải đột nhập vào một ngôi nhà lạ, mỗi bước đi chúng có
thể ngã lăn quay bất kỳ lúc nào. Rồi thì, chúng bắt đầu quen dần với bóng tối.
Thế rồi bóng tối không còn là bóng tối đối với chúng nữa. Thế nên bạn đừng sợ
hãi. Bạn hãy giống như một tên trộm. Bạn hãy ngồi với đôi mắt nhắm nghiền trong
bóng tối để bóng tối không còn là bóng tối nữa.
Mỗi ngày bạn hãy dành ra 30
phút để ngồi trong bóng tối với đôi mắt nhắm nghiền. Bạn sẽ vô cùng ngạc nhiên
khi nhận thấy rằng bạn càng nhìn vào bóng tối thì mắt bạn càng sáng hơn.
Khi bạn sợ hãi, bạn đừng trốn
chạy nó, bạn hãy sống cùng với nó, bạn hãy cứ để mình run lên vì sợ. Khi bạn
thoát ra được nỗi sợ hãi bạn sẽ phải ngạc nhiên vì mình đã trở thành một người
vô cùng sống động.
Ngày
24 Tháng Năm
Yêu thương chính mình
Chúng ta luôn nghĩ về việc yêu thương người
khác. Đàn ông nghĩ về việc yêu thương phụ nữ; phụ nữ nghĩ về việc yêu thương
đàn ông. Người mẹ nghĩ về việc yêu thương con cái; con cái nghĩ về việc yêu
thương người mẹ. Bạn bè yêu thương nhau. Nhưng nếu bạn không yêu thương chính bản
thân mình thì bạn không thể nào yêu thương ai.
Bạn chỉ có thể yêu thương một
người khi mà bạn có tình yêu trong chính mình. Bạn chỉ có thể chia sẻ thứ mà bạn
có. Nhưng nhân loại đều sống với những ảo tưởng, nên chúng ta luôn nhầm tưởng rằng
chúng ta yêu thương chính mình và chúng ta chỉ quan tâm đến vấn đề yêu thương
xóm giềng. Đó là điều không thể! Đó là lý do tại sao nhân loại vẫn không ngừng
nói về tình yêu, thế giới này vẫn luôn xấu xí và đầy rẫy sự căm thù, chiến
tranh và bạo lực.
Bạn phải hiểu rõ một điều: bạn
chẳng hề yêu thương chính mình. Chúng ta khó có thể yêu thương chính bản thân
mình bởi chúng ta đã được dạy rằng phải tự đè nén chính mình và không được yêu
thương chính mình.
Nhưng tình yêu sẽ đến. Nó sẽ đến
khi bạn đã hiểu được rằng bạn chẳng hề yêu thương chính mình, khi đó bạn chẳng
còn gì để lo lắng nữa. Khi bạn đã biết đến bầu trời trong xanh thì bạn không
còn bó gối trong phòng tối nữa. Bạn lập tức nhảy ra khỏi phòng.
Ngày
25 Tháng Năm
Nhà tù
Bạn là sự tự do vô cùng, không giới hạn. Mọi
ranh giới đều trở thành vô nghĩa. Đó là lí do tại sao chỉ trong tình yêu chúng
ta mới có thể sống trọn vẹn. Tình yêu mang đi mọi giới hạn, mọi gò ép. Nó chấp
nhận bạn, dù bạn là ai.
Không ai thực sự mắc bệnh cả.
Thực ra, xã hội này mắc bệnh, mỗi cá nhân đều là nạn nhân. Xã hội phải được chữa
trị; cá nhân chỉ cần đến tình yêu. Xã hội là bệnh nhân và cần được nhập viện.
Xã hội bó buộc mọi cá nhân. Xã
hội phân loại, dán nhãn, gò ép từng cá nhân. Xã hội nói rằng bạn phải thế này
hoặc thế nọ. Mọi phạm trù xã hội đặt ra đều được áp dụng cho bạn. Bạn phải là
người quyết định, quyết định trong từng khoảnh khắc - bị gò ép hay tự do. Kẻ tội
đồ có thể trở thành một vị Thánh trong một khoảnh khắc nào đó, một vị Thánh
cũng có thể trở thành một kẻ tội đồ trong một khoảnh khắc nào đó. Người bệnh có
thể khỏe mạnh, người khỏe mạnh có thể bị bệnh trong một lúc nào đó. Sự thay đổi
quyết định làm mọi việc thay đổi. Bạn là người quyết định.
Ngày
26 Tháng Năm
Ảo tưởng về sự hài lòng
Chỉ trong trạng thái Phật thì sự hài lòng mới
xuất hiện. Mọi hình thức hài lòng khác đều chỉ là sự an ủi, chỉ là sự ảo tưởng
được tâm hồn tạo ra.
Việc liên tục sống trong sự bất
mãn, sự đau khổ nên tâm hồn tạo ra ảo tưởng về sự hài lòng; những ảo tưởng đó
giúp người ta gượng sống. Nếu bạn lấy đi tất cả mọi ảo tưởng, họ không thể sống
thêm một phút giây nào. Ảo tưởng là thứ cần thiết. Trong tiềm thức ảo tưởng là
thứ cần thiết vì qua ảo tưởng chúng ta tạo ra những ý nghĩa giả tạo trong đời.
Khi sự thật xảy ra chúng ta vẫn không ngừng tạo ra những ý nghĩa giả tạo. Khi
chúng ta được nuôi sống bằng những ý nghĩa giả tạo chúng ta sẽ tạo ra những ý
nghĩa giả tạo. Chúng ta quá chán ngán với tiền nên chúng ta tìm đến chính trị;
rồi chúng ta lại chán ngán với chính trị nên chúng ta tìm đến một cái gì đó
khác hơn. Thậm chí cái được chúng ta gọi là tín ngưỡng cũng chỉ là một hình thức
tinh vi của ảo tưởng.
Tín ngưỡng thực sự chẳng liên
quan gì đến những gì chúng ta gọi là tín ngưỡng ngày nay (Thiên Chúa giáo, Hồi
giáo, Ấn giáo). Tín ngưỡng thực sự là phủ nhận mọi ảo tưởng, là sống cùng sự bất
mãn, sống cùng mọi đau khổ và tìm kiếm sự thật.
Để tìm được tín ngưỡng thực sự
người ta phải trải qua nhiều chông gai. Đầu tiên, họ không thể chấp nhận được
những đau khổ trong đời nhưng chính những đau khổ đó sẽ giúp họ trưởng thành. Đừng
trốn tránh, đừng trốn chạy, hãy nhìn thẳng vào sự thật, đó là bước đầu tiên hướng
đến sự sáng suốt.
Ngày
27 Tháng Năm
Sự thanh khiết
Sự thanh khiết trong tim là thứ không bao
giờ bị hủ hóa. Mọi hành vi của bạn đều không thể tác động đến nó.
Ngay cả kẻ tội đồ lớn nhất cũng
có được sự thanh khiết trong tim mình. Thế nên ngay cả kẻ tội đồ lớn nhất cũng
có thể là một vị Thánh; tội lỗi chỉ có thể chạm đến phần gờ rìa, vùng ngoại
biên. Bạn không thể chạm được vào tâm lõi của tim mình vì mọi hành vi của bạn
chỉ xuất hiện trên bề mặt; chỉ có linh hồn bạn mới xuất hiện ở tâm lõi tim bạn.
Khi bạn quan sát mọi người, bạn
sẽ nhận thấy rằng không ai là kẻ tội đồ, không ai đã từng là kẻ tội đồ. Đó là
điều không thể. Sự thanh khiết xuất hiện một cách hoàn toàn, mọi hành vi của
chúng ta chẳng khác gì những giấc mơ, không thể tác động gì đến nó; đây là quan
niệm của phương Đông. Quan niệm của phương Đông không quan tâm đến hành vi của
bạn. Họ cho rằng dù bạn đã từng làm gì thì sự thanh khiết trong tim bạn vẫn
không hề bị suy suyển. Vùng ngoại biên chỉ là bề mặt dù người đó là ai, Thánh
nhân và tội đồ, người tốt và người xấu, người nổi tiếng và kẻ mạt hạng. Tất cả
chỉ là những tình tiết trong một vở kịch, một người nào đó đóng vai Jesus và một
người nào đó đóng vai Judas. Cả hai đều quan trọng: Jesus không thể xuất hiện nếu
không có Judas và Judas sẽ là gì nếu không có Jesus? Cả hai đều cần thiết để
câu chuyện về Thiên Chúa xuất hiện. Nhưng phía sau sân khấu họ vẫn ngồi lại bên
nhau, dùng trà và trò chuyện vui vẻ.
Đó là sự thật. Thế giới này là
một sân khấu lớn, một vở kịch lớn đang được diễn ra, mỗi người đóng một vai nhất
định. Bạn đừng bận tâm về điều đó. Bạn được trao vai gì hãy vui với vai đó của
mình, hãy cố gắng hoàn tất vai diễn của mình, hãy luôn nhớ rằng tận trong sâu
thẳm tim mình, bạn vẫn luôn là người thanh khiết.