Osho - Luận về
Cuộc đời
Thiền định Mỗi
tuần - Tuần 7. Thất bại
Ngày
12 Tháng Hai
Tin vào sự thi vị
Cuộc sống là một kho tàng không bao giờ cạn,
nhưng chỉ những trái tim thi vị mới có thể biết được điều đó.

Tình yêu là sự thi vị duy nhất
mà con người có được. Tất cả các hình thức thi vị khác chỉ là hình chiếu của
tình yêu. Sự thi vị có thể xuất hiện qua thơ ca, qua cảnh núi đồi, qua một kiến
trúc nào đó nhưng về cơ bản thì tất cả đều là biến cách của tình yêu. Linh hồn
của sự thi vị chính là tình yêu. Những ai có thể sống trong tình yêu mới thực sự
là những nhà thơ đúng nghĩa. Họ có thể chưa từng sáng tác thơ, chưa từng viết
nhạc, chưa bao giờ thực hiện bất kỳ thứ gì mà mọi người thường nghĩ đến dưới
hình thức nghệ thuật nhưng những ai sống trong tình yêu, yêu một cách trọn vẹn
là những nhà thơ đúng nghĩa. Tín ngưỡng sẽ là đúng đắn khi nó tạo ra nhà thơ
trong bạn. Nếu nó giết chết nhà thơ trong bạn và tạo ra cái được gọi là Thánh
nhân thì nó không phải là tín ngưỡng chân chính. Tín ngưỡng đúng nghĩa luôn luôn
tạo ra sự thi vị trong bạn. Tình yêu, nghệ thuật và sự sáng tạo cũng thế; nó
làm cho bạn nhạy cảm hơn. Với sự thi vị cuộc sống của bạn không còn là một chuỗi
dài vô nghĩa, tẻ nhạt, đơn điệu nữa. Với sự thi vị, cuộc sống của bạn là một
chuỗi dài những điều mới mẻ, những câu chuyện ly kỳ và hấp dẫn. Cuộc sống là một
kho tàng không bao giờ cạn, nhưng chỉ những trái thi vị mới có thể biết được điều
đó. Tôi không tin vào triết lý, vào học thuyết nhưng tôi tin vào sự thi vị.
Ngày
13 Tháng Hai
Sự tự hòan thiện
Sự tự hoàn thiện là phương cách để tìm đến
địa ngục. Mọi nỗ lực nhằm hoàn thiện bản thân, nhằm biến bản thân thành một cái
gì đó lí tưởng hơn sẽ tạo thêm nhiều sự cuồng loạn. Lí tưởng là nền tảng của sự
cuồng loạn. Nhân loại có nhiều người loạn thần kinh vì họ có quá nhiều lí tưởng.
Súc vật không bị loạn thần kinh
vì chúng không có bất kỳ một lý tưởng nào. Cây cỏ không bị loạn thần kinh vì
chúng không mang theo bên mình bất kỳ một lý tưởng nào. Chúng không cố gắng trở
thành một người nào đó khác hơn so với bản thân chúng. Chúng luôn vui với sự thật
về bản thân chúng.
Bạn là bạn. Nhưng đôi khi bạn lại
muốn trở thành Đức Giê-su hoặc Đức Phật nên bạn bước đi quanh quẩn mà không tìm
được lối ra. Bạn phải hiểu rõ điều này: bạn là bạn. Cuộc sống này muốn bạn phải
là bạn. Đó là lý do tại sao cuộc sống lại tạo ra bạn, nếu không nó đã tạo ra thứ
khác. Nó muốn bạn phải có mặt ở đây, ngay tại lúc này. Nó không muốn Giê-su xuất
hiện để thay thế cho bạn.
Bạn hãy chấp nhận chính mình. Nếu
bạn có thể chấp nhận chính mình bạn đã học được bí mật lớn nhất trong đời, sau
đó mọi việc sẽ diễn ra theo đúng như những gì phải diễn ra. Bạn hãy là chính
mình. Bạn không cần phải kéo mình lên; không cần phải cao hơn so với hiện tại.
Bạn không cần phải có một gương mặt khác. Bạn hãy là chính mình rồi sự thăng
hoa sẽ xuất hiện, bạn sẽ ngày càng trân trọng bản thân mình.
Khi bạn đã vứt bỏ được ý tưởng
về việc trở thành một người khác thì trong bạn không còn tồn tại bất kỳ một
căng thẳng nào. Mọi căng thẳng sẽ biến mất. Bạn xuất hiện ở đây, bạn tỏa sáng,
ngay lúc này. Bạn chẳng còn việc gì để làm ngoại trừ việc vui hưởng cuộc sống
này.
Ngày
14 Tháng Hai
Ngôi nhà
Nếu chúng ta không tìm được ngôi nhà thực sự
(nơi nương tựa đúng nghĩa) của mình thì chúng ta phải tiếp tục tìm kiếm, phải
tiếp tục cuộc hành trình của mình. Thật đáng ngạc nhiên, ngôi nhà thực sự đó
không ở đâu xa.
Chúng ta tạo ra nhiều ngôi nhà
khác nhau nhưng chưa bao giờ nghĩ về ngôi nhà thực sự của mình. Những ngôi nhà
chúng ta dựng nên hoàn toàn là giả tạo; chúng chỉ là những tòa lâu đài được xây
trên cát; chúng chỉ là những món đồ chơi không hơn không kém. Chúng không phải
là ngôi nhà đúng nghĩa vì sẽ có lúc cái chết hủy diệt chúng.
Định nghĩa về một ngôi nhà đúng
nghĩa là: một cái gì đó trường tồn, một cái gì đó vĩnh hằng. Chỉ có Thượng đế mới
có thể vĩnh hằng; mọi thứ khác chỉ là phù du. Thể xác này chỉ là phù du, tâm hồn
này chỉ là tạm bợ; tiền bạc, quyền lực, địa vị... tất cả đều sẽ trở thành vô
nghĩa. Đừng xây ngôi nhà của mình bằng những thứ này. Tôi không có ý phản đối
những thứ này đâu nhé. Bạn hãy vận dụng chúng nhưng hãy luôn nhớ rằng chúng chỉ
là sự tạm thời; là nơi tốt để chúng ta trú qua đêm, sáng ngày mai chúng ta phải
tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Chúng ta có thể tìm thấy nó ở
đâu? Hãy tìm nó trong chính mình.
Ngày
15 Tháng Hai
Sự bối rối
Bạn hãy vứt bỏ ngay định kiến trong tâm hồn
mình để vui với những bối rối của mình. Nó không còn là sự bối rối nữa, nó là sự
bối rối mang tính sáng tạo. Chúng ta cần có sự bối rối này trong tim để tạo ra
những ngôi sao nhảy nhót.
Nếu bạn có những định kiến cuộc
sống sẽ tạo thêm nhiều bối rối cho bạn vì cuộc sống không bao giờ tin vào những
định kiến của bạn. Nó không ngừng xới tung mọi thứ. Nó không ngừng can thiệp
vào đời sống của con người. Nó không ngừng bỡn cợt bạn. Nó không phải là một
căn phòng để bạn có thể treo lên tường một bức tranh và bức tranh đó mãi mãi
yên vị. Cuộc sống là một chuỗi dài những hỗn độn.
Thượng đế không phải là một kỹ
sư, một kiến trúc sư, một nhà khoa học hay một nhà toán học. Thượng đế cũng bị
bối rối. Thượng đế là một người mơ mộng, trong một thế giới mơ mộng mọi thứ
luôn bị xáo trộn: Bạn trai của bạn đột nhiên biến thành một con ngựa... Trong
giấc mơ của mình bạn chẳng bao giờ hỏi "Điều gì đã xảy ra? Trước đây vài
phút anh là bạn trai của tôi, bây giờ anh lại là một con ngựa!". Trong giấc
mơ của mình bạn chấp nhận mọi thứ. Bạn không hề mảy may nghi ngờ, vì trong giấc
mơ của mình bạn không mang theo bất kỳ một ý tưởng nào.
Khi bạn tỉnh thức bạn không thể
trông thấy bạn trai của mình biến thành ngựa. Thực ra anh ta đã nhiều lần biến
thành ngựa. Gương mặt của anh ta có thể không thay đổi nhưng sinh lực của anh
ta lại không ngừng thay đổi. Bạn cảm thấy bối rối.
Tôi bắt gặp nhiều người luôn
mang bên mình những định kiến. Định kiến càng mạnh mẽ bạn càng bối rối.
Nếu bạn không muốn mình bị bối
rối, bạn hãy vứt bỏ mọi ý tưởng.
Ngày
16 Tháng Hai
Sự nghèo đói
Dù sớm dù muộn thì sự nghèo đói cũng sẽ biến
mất (ngày nay chúng ta có đủ phương tiện để đẩy lùi được nó) và rắc rối thực sự
sẽ xuất hiện.
Những người quá nghèo là những
người khó có được tình yêu. Thế gian đầy rẫy những người sắp chết vì đói. Dù sớm
dù muộn thì sự nghèo đói cũng sẽ biến mất - ngày nay chúng ta có đủ phương tiện
để đẩy lùi được nó - và rắc rối thực sự sẽ xuất hiện. Không một kỹ thuật, một
phương tiện nào có thể đẩy lùi được nó. Chúng ta có thể đút cơm cho người khác
ăn - nhưng ai sẽ chăm sóc tâm hồn của họ? Khoa học không thể làm được điều đó.
Chúng ta cần đến một cái gì đó khác hơn, đó là những gì tôi gọi là Tín ngưỡng.
Chỉ khi khoa học đã đẩy lùi được sự nghèo nàn về vật chất thì tín ngưỡng mới có
thể phát huy được sức mạnh của nó.
Cho đến nay, tín ngưỡng vẫn còn
là một cái gì đó rất tùy tiện - có khi là Đức Phật, có lúc là Giê-su, rồi lại
Krishna. Đây là những nhân vật ngoại lệ, họ không đại diện cho toàn nhân loại.
Một khi khoa học kỹ thuật hiện đại giải quyết được những nhu cầu thiết yếu của
nhân loại (thức ăn, nơi trú ngụ, giáo dục, y tế) thì chúng ta sẽ nhận thấy rằng
mình cần có một loại thức ăn mới, đó chính là tình yêu. Khoa học không thể tạo
ra tình yêu, chỉ có tín ngưỡng mới có thể tạo ra tình yêu.
Ngày
17 Tháng Hai
Tha thứ cho cha mẹ của mình
Việc tha thứ cho cha mẹ của mình là một
trong số những việc khó khăn nhất vì họ
đã sinh ra bạn. Bạn làm thế nào để có thể tha thứ cho họ?
Nếu bạn không yêu bản thân
mình, không cảm động vì sự có mặt của mình trên thế gian này, thì làm sao bạn
có thể biết ơn cha mẹ mình được? Không thể. Bạn sẽ tức giận, họ đã sinh ra bạn
mà không hỏi ý kiến bạn. Họ đã tạo ra con người kinh khủng này. Tại sao bạn lại
phải chịu đau khổ khi họ quyết định sinh ra bạn mà không hỏi ý kiến bạn? Tại
sao bạn lại bị lôi kéo vào thế gian này? Bạn nổi cơn thịnh nộ.
Nếu bạn yêu thương bản thân
mình bạn sẽ yêu thương và biết ơn cha mẹ của mình. Họ là cánh cửa đưa bạn đến bạn
với sự sống này. Nếu không có họ bạn không thể có được trạng thái mê ly của sự
sống này. Họ đã làm điều đó trở thành có thể.
Chỉ bạn có thể tôn vinh sự sống
của mình - đây là mục tiêu của tôi, tôi muốn giúp các bạn có thể yêu thương sự
sống của mình - bạn mới có thể cảm thấy biết ơn cha mẹ của mình vì tình yêu, vì
lòng từ bi, vì lòng khoan dung của họ dành cho bạn.
Ngày
18 Tháng Hai
Thất bại
Bạn không thể là một người thất bại. Cuộc sống
này không cho phép bạn thất bại. Bạn vẫn chưa đạt được mục tiêu nào nên bạn
không được để mình ngã lòng.
Nếu bạn cảm thấy ngã lòng hãy
xem xét lại, có lẽ bạn đã từ tự áp đặt cho mình quá nhiều mục tiêu trong đời.
Trước khi bạn đạt được mục tiêu của mình thì cuộc sống đã thay đổi. Mục tiêu của
bạn trở thành một chiếc vỏ sò vô nghĩa, bạn lại thất vọng, bạn lại ngã lòng.
Chính bạn là người đã tạo ra sự ngã lòng này.
Chỉ khi bạn hiểu được rằng cuộc
sống này không thể được định nghĩa bằng một mục tiêu, một định hướng nào đó bạn
mới có thể bay nhảy theo mọi hướng mà không mang theo bên mình bất kỳ một lo sợ
nào. Vì không có thất bại nên không có thành công, sự ngã lòng cũng không xuất
hiện. Khi đó mỗi khoảnh khắc sẽ có giá trị đích thực của nó.
Mỗi khoảnh khắc là một viên kim
cương, bạn đi từ viên kim cương này đến viên kim cương khác nhưng vẫn không hướng
về một hướng nhất định nào. Cuộc sống vẫn luôn sống động... không có cái chết.
Cứu cánh chính là cái chết, sự hoàn hảo chính là cái chết, việc đạt được một mục
tiêu nào đó chính là cái chết. Sự sống không hề biết đến cái chết, nó không ngừng
thay đổi. Nó vô cùng và không có đích đến.