Osho - Luận về
Cuộc đời
Thiền định Mỗi
tuần - Tuần 26. Đời sống toàn cầu
Ngày
25 Tháng Sáu
Đời sống toàn cầu
Trái Đất này không thể phân chia được. Ấn Độ,
Anh quốc, Đức... chỉ tồn tại trên bản đồ nhưng bản đồ được tạo ra bởi các chính
trị gia, những người nắm quyền lực nhưng loạn trí. Toàn bộ Trái Đất này là của
bạn.
Bạn không cần phải đồng nhất
hóa m
ình với bất kỳ thứ gì. Tại sao bạn lại tự giam hãm
mình trong những lãnh thổ nhỏ hẹp? Tại soa bạn lại tự giam hãm mình bởi các vấn
đề chính trị? Bạn hãy đòi hỏi toàn bộ trái đất. Đây là trái đất của bạn. Bạn
hãy sống trên cả hành tinh thay vì sống trong phạm vi một quốc gia nào đó. Bạn
hãy quên đi Anh quốc hay Đức và hãy nghĩ về toàn bộ quả địa cầu này. Bạn hãy
nghĩ về mọi người, họ thực sự là anh chị em của bạn.
Khi bạn là người Ấn Độ ắt hẳn bạn
sẽ chống đối lại người khác. Bạn phải chống đối, nếu không tại sao bạn lại tự
tách rời mình với mọi người bằng cách gọi mình là người Ấn Độ? Bạn chống đối
người Trung Quốc, chống đối người Đức, vân vân. Mọi sự đồng nhất hóa về cơ bản
đều là chống đối. Khi bạn tán thành một thứ gì đó, bạn chống đối tất cả những
thứ khác, rất tự nhiên. Đừng tán thành và cũng đừng chống đối – bạn hãy sống và
sống. Có nhiều điều tốt đẹp hơn để bạn nghĩ về. Sự tự đồng nhất hóa bản thân với
quốc gia là bệnh lao phổi, bệnh ung thư.
Trong một thế giới tốt đẹp
không tồn tại sự phân chia giữa các quốc gia, không tồn tại sự phân chia giữa
các tín ngưỡng. Chỉ nhân loại không thôi cũng đủ rồi; nhân loại vốn dĩ là đối
tượng thiêng liêng. Khi mọi người sống một cuộc sống toàn cầu họ đã đến được
nơi cần đến.
Ngày
26 Tháng Sáu
Rồi sao nữa?
Trong khi bạn đang làm một việc gì đó - tạc
tượng, vẽ tranh... - bạn hòa mình vào công việc đó. Đó là niềm vui của bạn.
Nhưng khi mọi việc kết thúc, bạn tự nhiên sẽ quay trở về với tâm hồn của mình,
tâm hồn bạn sẽ bắt đầu hỏi: "Rồi sao nữa?"
Người ta kể rằng khi Gibbon
hoàn tất cuốn sách nói về lịch sử thế giới của mình, ông bật khóc. Đó là công
việc được thực hiện trong suốt ba mươi năm; ngày lẫn đêm, hết năm này đến năm
khác, ông ta liên tục làm việc và làm việc. Mỗi ngày ông ta chỉ có bốn giờ để
ngủ còn hai mươi giờ để làm việc. Khi công việc được hoàn tất, ông bật khóc. Vợ
ông không thể tin được điều này, các học trò của ông cũng không thể tin được điều
này.
Họ hỏi “Tại sao ông khóc?”. Mọi
người đều vui vì công việc đã được hoàn tất. Ông ta vẫn khóc và nói rằng “Giờ
đây tôi sẽ làm gì đây? Tôi đã kết thúc rồi!”. Ba năm sau ông ta qua đời, trong
suốt ba năm đó ông chẳng có việc gì để làm. Khi còn làm việc ông ta luôn là người
trẻ trung; ngày công việc được hoàn tất ông già hẳn đi. Điều này xảy ra đối với
tất cả những người sáng tạo.
Ngày
27 Tháng Sáu
Trách nhiệm
Từ giây phút này trở đi bạn hãy nghĩ về con
người mình, căn nguyên sự sống của mình, thế giới của chính mình. Bạn phải chịu
trách nhiệm về đời mình.
Đau khổ xuất hiện không vì bất
kỳ một nguyên nhân ngoại vi nào cả; nó xuất hiện từ chính bạn. Bạn không ngừng
tìm kiếm nguyên nhân ngoại vi tạo ra đau khổ của mình, nhưng đó chỉ là sự biện
hộ vô nghĩa.
Vâng, đau khổ xuất hiện từ thế
giới nội tại của bạn, thế giới ngoại vi không hề tạo ra nó. Khi một người nào
đó lăng mạ bạn, sự lăng mạ bắt nguồn từ bên ngoài nhưng sự tức giận bắt nguồn từ
bên trong. Sự lăng mạ không hề tạo ra sự tức giận, sự tức giận được tạo ra từ
trong chính bạn. Nếu tức giận, sự tức giận được tạo ra từ trong chính bạn. Nếu
sinh lực tức giận không tồn tại trong bạn thì sự lăng mạ chẳng khiến bạn hề hấn
gì. Sự lăng mạ chỉ là một cơn gió thoảng, bạn chẳng hề cảm thấy bực bội gì về
nó.
Nguyên nhân không tồn tại ngoài
hữu thức của con người; nguyên nhân tồn tại trong bạn. Bạn là nguyên nhân cấu
thành cuộc sống của chính bạn. Sự thấu hiểu điều này là sự thấu hiểu một trong
những sự thật cơ bản nhất. Việc thấu hiểu được điều này là bước khởi đầu cho sự
thay đổi.
Ngày
28 Tháng Sáu
Đau khổ
Tự nhiên muốn mọi người đều trở thành hoàng
đế. Tự nhiên chỉ tạo ra các vị vua và hoàng hậu, nhưng chúng ta không bao giờ
chấp nhận điều đó vì nó có vẻ quá tốt nên không thể là sự thật được.
Niềm vui sướng được quyết định
bởi việc bạn có tiếp cận được với sự thật hay không. Bạn càng tiếp cận đến gần
sự thật thì bạn càng vui sướng; bạn càng lùi xa sự thật thì bạn càng đau khổ. Sự
đau khổ không là gì cả ngoại trừ việc nó chính là khoảng cách giữa bạn và sự thật;
sự vui sướng chính là sự gần gũi với sự thật. Khi bạn sống cùng với sự thật thì
bạn có được niềm vui sướng tột đỉnh, không ai có thể lấy đi niềm vui sướng này
vì khi đó mọi khoảng cách đều đã biến mất, mọi không gian giữa bạn và sự thật đều
đã biến mất.
Sự thật tồn tại ngay tại điểm
trung tâm của linh hồn chúng ta, nhưng chúng ta chỉ sống một cách hời hợt, sống
ở gờ rìa của linh hồn mình. Chúng ta sống ngoài hiên của tòa lâu đài và quên hẳn
tòa lâu đài kia. Chúng ta ra sức trang hoàng mái hiên này và nghĩ rằng tất cả
chỉ có thế. Chúng ta là kẻ hành khất tự kết tội chính mình. Tự nhiên muốn mọi
người đều trở thành hoàng đế. Tự nhiên chỉ tạo ra các vị vua và hoàng hậu,
nhưng chúng ta không bao giờ chấp nhận điều đó vì nó có vẻ quá tốt nên không thể
là sự thật được. Chúng ta vui trong sự đau khổ của mình. Sự đau khổ tạo ra bản
ngã còn niềm hạnh phúc mang nó đi.
Chúng ta muốn sống ngay cả
trong sự đau khổ; chúng ta không muốn biến mất. Đó là trò bịp bợm. Chúng ta cần
phải biến mất, hay nói đúng hơn là bản ngã của chúng ta cần phải biến mất, chỉ
khi đó niềm hạnh phúc và sự thật mới có thể xuất hiện.
Ngày
29 Tháng Sáu
Bệnh tâm lý
Khoa nghiên cứu bệnh tật chỉ xuất hiện vì
chúng ta cần phải vượt qua được loài người. Nếu bạn không vượt qua được loài
người, bạn sẽ trở thành bệnh hoạn. Bạn có khả năng vượt qua được mọi thứ, nhưng
nếu bạn không được phép làm điều đó thì bạn sẽ trở thành thứ phá hoại.
Tất cả những người sáng tạo đều
là những người nguy hiểm vì nếu họ không được phép sáng tạo họ sẽ trở thành những
nhân vật phá hoại.
Nhân loại là loài động vật duy
nhất trên trái đất có được khả năng sáng tạo; không một động vật nào nguy hiểm
bằng con người vì không một động vật nào có khả năng sáng tạo giống như con người.
Chúng chỉ sống một cách đơn giản, chúng có một cuộc sống đã được định đoạt sẵn,
chúng không bao giờ trượt khỏi chiếc đường ray đã định. Một con chó sẽ sống như
một con chó và chết như một con chó. Nó chẳng bao giờ muốn trở thành Đức Phật
và dĩ nhiên nó cũng không bao giờ bị lạc lối giống như Adolf Hitler. Nó sống một
đời đơn giản, mọi động vật, ngoại trừ con người, luôn sống đơn giản.
Nhân loại luôn mang bên mình sự
thay đổi. Họ muốn làm một cái gì đó, họ muốn đi đến một nơi nào đó, họ muốn sống
ở một nơi nào đó. Nếu điều đó không được cho phép, nếu họ không thể trở thành một
bông hoa hồng thì họ muốn trở thành một loài cỏ dại – họ luôn muốn trở thành một
cái gì đó. Nếu họ không thể trở thành thần thánh thì họ sẽ trở thành những kẻ tội
đồ. Nếu họ không thể tạo ra thơ ca thì họ sẽ tạo ra những cơn ác mộng. Nếu họ
không thể thăng hoa thì họ sẽ không cho phép bất kỳ ai khác thăng hoa.
Ngày
30 Tháng Sáu
Sự ghi nhớ
Tất cả đều thiêng liêng! Bạn hãy để sự
thiêng liêng trở thành yếu tố cơ bản của mình; nó có thể thay đổi hoàn toàn.
Theo lẽ tự nhiên, bạn thường
quên đi những điều tốt đẹp, quên đi mọi điều kỳ diệu, mọi sự thật, mọi chân lý;
đừng quá lo lắng về điều đó. Đừng tiếc rằng mình đã quên mất chúng trong suốt một
giờ đồng hồ qua. Đó là lẽ tự nhiên. Đó là thói quen của chúng ta; trong suốt
nhiều kiếp sống qua chúng ta luôn sống cùng thói quen này. Đừng cảm thấy có lỗi
vì điều đó. Nếu bạn có thể nhớ được nó thậm chí chỉ trong vòng vài giây đồng hồ
trong suốt hai mươi bốn giờ đồng hồ thì cũng là quá đủ rồi. Sự thật luôn mạnh mẽ,
chỉ cần một giọt sự thật cũng có thể đẩy lùi được mọi sự dối trá. Chỉ cần một
tia sáng cũng đủ để đẩy lùi bóng đêm của hàng ngàn năm qua.
Ngày
1 Tháng Bảy
Sự linh hoạt
Tốt hơn hết bạn nên tham gia mọi việc. Một
người đã và đang thường làm một việc gì đó, chỉ một việc đó mà thôi, sẽ trở
thành một người cứng nhắc, không linh động. Sự thay đổi là điều vô cùng khó
khăn đối với anh ta.
Sẽ rất tốt khi chúng ta thay đổi
hết ngành nghề này đến ngành nghề khác; điều đó sẽ giúp cho chúng ta luôn được
linh hoạt. Sự linh hoạt sẽ tạo ra một thế giới tốt hơn. Mọi người nên liên tục
thay đổi để không bị cứng nhắc. Sự cứng nhắc là một chứng bệnh.
Mỗi công việc mới, nghề nghiệp
mới, chiến lược mới đều đem lại phẩm chất mới mẻ cho tâm hồn bạn. Nó giúp bạn
trở nên phong phú hơn.