Osho - Luận về
Cuộc đời
Thiền định Mỗi
tuần - Tuần 20. Dấn mình vào những lo sợ
Ngày
14 Tháng Năm
Tin vào đôi mắt
Đừng bao giờ tin vào bất cứ điều gì trừ phi
bạn đã thực sự kinh qua. Đừng bao giờ để bất kì một định kiến nào đè nặng lên
tâm hồn mình, ngay cả khi toàn thế giới nói rằng nó là thế này hoặc thế nọ, bạn
cũng đừng vội tin trừ khi bạn đã thực sự kinh qua.
Một nhà hiền triết Ấn Độ đã nói
"Đừng bao giờ tin vào đôi tai, hãy tin vào đôi mắt. Tất cả những gì ta
nghe được đều là sai lạc. Tất cả những gì ta nhìn thấy đều là sự thật."
Lời nói này phải được khắc ghi
vì nhân loại thường hay ngụy biện, hay nói về những ảo tưởng. Chúng ta là một
phần của thế giới cuồng loạn này, sự cuồng loạn luôn tồn tại trong mỗi người. Đừng
để nó khuất phục bạn. Điều này khá khó khăn vì định kiến luôn xuất hiện khắp
nơi và dễ dàng tìm được. Bạn không cần phải trả giá để có được nó. Sự thật thì
hiếm hoi, bạn cần phải trả giá để có được sự thật. Thực ra, bạn phải đặt cược cả
cuộc đời mình mới có thể có được sự thật. Chỉ có sự thật mới giúp bạn được tự
do.
Bạn hãy quan sát mọi người,
quan sát sự vận hành của tâm hồn họ (bạn cần nhớ rằng loại tâm hồn đó cũng đang
tồn tại trong bạn). Đừng bao giờ lắng nghe nó. Nó sẽ thuyết phục bạn; nó sẽ biện
luận, nó sẽ cố gắng làm cho bạn nghe theo. Bạn hãy nói với nó rằng "Tôi sẽ
tự mình tìm hiểu. Tôi vẫn còn sống. Tôi có thể xử lý mọi việc."
Ngày
15 Tháng Năm
Trật tự
Khi bạn cho phép sự thật xuất hiện mà không
vận dụng bất kì một kiến thức nào thì trật tự sẽ xuất hiện trong bạn.
Nếu bạn biết cách quan sát, sự
quan sát này sẽ tạo ra trật tự của nó. Vấn đề cơ bản là: tâm hồn chúng ta phải
hoàn toàn trống rỗng khi lắng nghe, khi quan sát, khi tiếp xúc, không định kiến,
không phản đối hay tán thành, không tồn tại bất kỳ một kiến thức nào vì kiến thức
đó sẽ bóp méo sự thật.
Khi bạn cho phép sự thật xuất
hiện mà không vận dụng bất kỳ một kiến thức nào thì trật tự sẽ xuất hiện trong
bạn.
Ngày
16 Tháng Năm
Dấn mình vào những lo sợ
Khi lo sợ xuất hiện, đừng bao giờ cố gắng
trốn chạy khỏi nó. Thực ra, bạn nên thực hiện theo sự chỉ dẫn của nó. Đó là hướng
đi mà bạn phải bước theo. Lo sợ chỉ là một thử thách. Nó gọi bạn: "Hãy đến
đây!"

Thứ gì thực sự tốt cũng khiến bạn
lo sợ vì nó đem lại cho bạn sự sáng suốt. Nó buộc bạn phải có một vài thay đổi
nào đó. Nó đưa bạn đến một bờ vực mà tại đó, nếu thối lui bạn sẽ không bao giờ
có thể tự tha thứ cho mình. Bạn sẽ luôn nhớ rằng mình là kẻ nhát gan. Nếu bạn
tiếp bước, đó là điều nguy hiểm. Đó là nỗi lo sợ. Khi lo sợ xuất hiện, bạn đừng
bao giờ lùi bước vì đó không phải là cách để giải quyết nó. Bạn hãy dấn mình
vào lo sợ. Nếu bạn sợ bóng tối, bạn hãy bước vào bóng tối vì đó là cách duy nhất
để bạn vượt qua được nỗi sợ. Bạn hãy nói với bóng đêm rằng "Hãy làm những
gì ngươi thích, ta đang có mặt ở đây". Sau một vài phút bạn sẽ nhận thấy rằng
mọi việc đã đâu vào đấy. Bóng đêm không còn là bóng đêm nữa, nó trở thành ánh
hào quang. Khi đó bạn sẽ tự nhiên thốt lên rằng "Mình thật ngu ngốc khi sợ
hãi thứ tuyệt vời này."
Ngày
17 Tháng Năm
Thứ giả mạo
Chúng ta cần phải hiểu rằng chúng ta luôn
mang bên mình những đồng xu giả mạo.
Người ta thường nghĩ mình có
lòng từ bi. Lòng từ bi là một phẩm chất vô cùng đáng quý. Sự cảm thông có thể
xuất hiện dễ dàng, nhưng lòng từ bi là một phẩm chất rất cao thượng. Chỉ khi bạn
cảm thấy rằng bạn chẳng có chút lòng từ bi nào, bạn mới có thể có được nó.
Tuy túi bạn chứa đầy những đồng
xu giả mạo nhưng bạn nghĩ rằng bạn đang là người giàu có, có gì để bạn lo lắng.
Khi bạn biết được rằng bạn là kẻ hành khất và tất cả những đồng xu bạn có đều
là đồ giả, thì bạn cảm thấy buồn rầu vì số tiền đó không còn giá trị. Nhưng
chính lúc này bạn biết được mình cần phải kiếm những đồng xu thật ở đâu và bằng
cách nào.
Vấn đề ở đây không phải là có
thứ giả có thứ thật. nếu bạn không sáng suốt mọi thứ đều là giả. Nếu bạn sáng
suốt mọi thứ đều là thật. Bạn chỉ biết đâu là đồ giả sau khi bạn sáng suốt
(không phải trước khi bạn sáng suốt).
Ngày
18 Tháng Năm
Trở nên thi vị
Một thi sĩ chỉ có thể hiểu được sự thi vị
khi anh ta có được mối quan hệ thi vị với thực tại.
Thi sĩ có thể biết đến tình
yêu, biết đến Thượng đế. Chỉ những ai có đủ trong trắng để vui cùng những điều
đơn giản trong đời mới có thể hiểu được rằng Thượng đế thực sự tồn tại, Thượng
đế tồn tại ở những điều đơn giản trong đời. Thượng đế tồn tại ở bước chân của bạn,
trong thức ăn của bạn, trong thức uống của bạn. Thượng đế tồn tại trong tình
yêu mà bạn dành cho người thân của mình, trong tình bạn mà bạn dành cho một ai
đó. Thượng đế không tồn tại ở đền đài; đền đài không phải là một phần gắn liền
với sự thi vị, chúng là một phần gắn liền với chính trị.
Bạn hãy để mình ngày một thi vị
hơn. Bạn phải có đủ dũng cảm để trở thành một người thi vị. Người ta phải có đủ
can đảm để được thế giới gọi là một kẻ ngốc nghếch, khi dó người ta mới có được
sự thi vị. Tôi không có ý nói rằng muốn trở nên người thi vị bạn phải sáng tác
thơ. Người ta có thể trở nên thi vị mà không cần phải viết ra một bài thơ nào;
có người viết ra hàng ngàn bài thơ nhưng vẫn không phải là
người thi vị.
Sự thi vị là tình yêu dành cho
cuộc sống, nó là sự kính trọng dành cho cuộc sống này, nó là mối quan hệ chân
tình với cuộc sống.
Ngày
19 Tháng Năm
Mối lo âu
Bạn hãy tạo khoảng cách rõ rệt giữa bạn và
cá tính của bạn. Mọi rắc rối của bạn đều liên quan đến cá tính của bạn, không
liên quan đến bạn. Bạn không gặp bất kì rắc rối nào; không ai thực sự gặp rắc rối
cả. Mọi rắc rối chỉ là do cá tính mà thôi.
Khi nào bạn cảm thấy lo âu, bạn
hãy nhớ rằng nó thuộc về cá tính của bạn. Khi bạn cảm thấy căng thẳng, bạn hãy
nhớ rằng nó thuộc về cá tính của bạn. Bạn chỉ là người quan sát, người chứng kiến.
Bạn hãy tách biệt rạch ròi giữa
bạn và cá tính của bạn. Khi khoảng cách này được thiết lập, bạn sẽ thấy rằng mọi
rắc rối đều biến mất. Ví dụ, bạn bị đau đầu. Bạn hãy cố gắng tự tách mình ra khỏi
cơn đau đầu và quan sát nó. Nó đang xuất hiện tại một nơi nào đó trong cơ thể bạn.
Bạn đang đứng từ xa và quan sát nó. Bạn quan sát nó từ xa, từ ngọn đồi xa xa và
tiếp tục nới rộng khoảng cách này. Đến một điểm nào đó bạn sẽ nhận thấy rằng
cơn đau đầu tự nhiên biến mất.
Ngày
20 Tháng Năm
Ý thức
Khi ý thức xuất hiện, bạn trở nên rất tỉnh
táo. Sự chấp nhận là kết quả tất yếu.
Sự chấp nhận là sản phẩm của ý
thức. Lòng tham luôn xuất hiện ở đó; bạn hãy quan sát nó. Tham vọng luôn xuất
hiện ở đó; bạn hãy quan sát nó. Mọi thèm khát, mọi thú tính đang xuất hiện ở
đó; bạn hãy quan sát nó. Ngay lúc này đây, bạn đừng làm cho vấn đề thêm phức tạp
bằng ý tưởng chấp nhận nó, vì nếu bạn cố gắng chấp nhận nó thì bạn sẽ không thể
chấp nhận được nó, bạn sẽ bắt đầu đè nén nó. Đó là lý do tại sao người ta thường
hay tự đè nén. Họ không thể chấp nhận nên cách duy nhất là quên đi tất cả, dồn
mọi thứ vào góc tối. Sau khi dồn nó vào góc tối họ cảm thấy ổn thỏa, cảm thấy
như thể họ chẳng gặp rắc rối nào cả.
Đầu tiên, bạn hãy quên sự chấp
nhận đi. Bạn phải ý thức trước tiên. Khi ý thức xuất hiện, bạn trở nên rất tỉnh
táo, sự chấp nhận là kết quả tất yếu. Khi đã nhận ra được sự thật người ta phải
chấp nhận nó bởi khi đó họ chẳng còn nơi nào khác để đi. Bạn có thể làm gì.
Một khi bạn đã chấp nhận một điều
gì đó, nó trở nên rất thật, chỉ khi đó nó mới có thể tồn tại. Nếu nó không thật,
nó sẽ tự phân rã. Tình yêu sẽ tồn tại; lòng căm thù sẽ phân rã. Lòng từ bi sẽ tồn
tại; sự tức giận sẽ phân rã.